28 thg 12, 2017

Thế hệ thư ba -- ghi chép 1971-73 (kỳ 3) - Xuân Quỳnh tâm sự về công việc và gia đình riêng


  Có lần, Xuân Quỳnh nói vu vơ về chuyện người làm thơ, và gia đình  đại ý  tôi thấy các ông làm thơ về con đều chán cả. Khô khan lắm. Nhường thơ về con cho bọn đàn bà chúng tôi thôi.

  Hôm nay Quỳnh tiếp, nói tổng quát về đời mình:

--  Tôi cảm thấy tôi sống thế thôi, đời tôi có nhiều sai lầm, nhưng không sao khác được. Nếu tôi trở lại những ngày cũ, tôi cũng lại đi theo con đường đã đi.

25 thg 12, 2017

Hà Nội 25-28/12/1972

 Bài đã đưa trên blog này 24-12-2012

25/12
     Trong nhiều năm nay, mùa hè đối với tôi là mùa đi xa, là mùa của công việc, dự định. Còn mùa đông, mùa rét, một ngọn đèn mờ, một trang giấy trắng, những điều phải làm, và chao ôi, mùa của ao ước về những hạnh phúc gia đình, mùa của tình yêu và gợi ý về tình yêu. Vì tôi đang sống trong một thành phố, tuy là trụ sở đầu não chỉ huy của chiến tranh, song vẫn mang một nếp sống hòa bình. Chiến tranh tuy đã vào đến những chốn sâu xa của đời sống, song vẫn chưa phải là chạm tới cái cốt lõi cuối cùng

23 thg 12, 2017

Về thế hệ thứ ba - ghi chép 1971-73 ( kỳ 2) Triệu Bôn, Nguyễn Khắc Phục


Tâm sự Triệu Bôn

- Tôi là một người đi làm nhiều việc, ở nhiều nơi, cuối cùng tìm thấy văn học là nơi dừng sào của mình. Hồi mới đi bộ đội, tôi mới học hết cấp 2. Trong lúc người ta nghỉ, tôi phải căng đầu học văn hoá. Tôi đã đỗ cái bằng đại học toán với bao nhiêu công sức. Nhân vật trong Mầm sống là tôi đấy.

22 thg 12, 2017

Về thế hệ thứ ba -- ghi chép 1971- 1973 (kỳ 1)

   Sau các trang ghi chép riêng của tôi về  Phạm Tiến Duật đã đưa trên blog này đầu 12-2017  tôi  xin giới thiệu tiếp mấy nét về các bạn khác  Bằng Việt Xuân Quỳnh Lưu Quang Vũ, Vũ Quần Phương, Hoàng Hưng, Đỗ Chu, Bùi Bình Thi, Nguyễn Khắc Phục, Triệu Bôn...mà tôi đã ghi trong khoảng 1972 -73 .
 Hồi ấy chúng tôi được gọi là "bọn  nhà văn trẻ" đầy triển vọng. Tính theo thế hệ, người ta thường coi các nhà văn tiền chiến là thế hệ thứ nhất, các nhà văn trưởng thành từ kháng chiến chống Pháp là thế hệ thứ hai, chúng tôi là thứ ba
 Những ghi chép này đến nay đã lạc hậu,  mỗi người bạn của tôi  chúng tôi có sự phát triển riêng, song  giữa họ có nhứng nét chung và những con người hôm qua của lớp người như họ  cũng là bằng chứng của một quá khứ mà các thế hệ sau nên biết. Cũng vì nghĩ vậy nên trong khi chỉnh lý lại sổ tay, tôi vẫn giữ nguyên các suy nghĩ và quan sát hôm qua, dù rằng về từng bạn cũng như về cả lớp người này, hôm nay tôi đã nghĩ khác.

21 thg 12, 2017

Hà Nội 18-24/12/1972


Bài đã đưa trên blog này ngày 17-12-2012

Tối 18/12
Lại cảm thấy như gặp chiến tranh lần đầu. Máy bay Mỹ đánh Hà Nội sau 2 tháng nghỉ. Thủ đô không đèn, trong ánh trăng suông. Khi ánh trăng lóe lên chốc lát, thấy hơi sợ, hay là bom nổ?

19 thg 12, 2017

Thế nào là trở cờ, thế nào là thay đổi niềm tin chính trị ? Trường hợp L. Aragon (1897 – 1982)




Khi gõ mấy chữ “nhà thơ  Louis Aragon“, vào mục Wikipeda tiếng Việt tôi đọc được một phác thảo tiểu sử quá sơ lược, và lại thiên lệch nữa.  Đại khái như mấy dòng sau đây:

...Thời kỳ Thế chiến II, Aragon   tham gia phong trào Kháng chiến, là nhà thơ tiêu biểu nhất của phong trào này.

    Các tập thơ Le Crève-Cœur, (Dao trong tim, -- [hồi 1960,  được dịch là Nát lòng VTN ] in1941); Les Yeux d'Elsa, (Đôi mắt Elsa, 1942); thể hiện lòng yêu nước và sự quay về với những đề tài tình yêu cổ điển.

11 thg 12, 2017

Quanh chuyện sách cũ

Nguyên là bài Sách cũ sách mới đã đưa 15-12-2014

Sự có mặt của các tác phẩm cổ điển
Trên các trang báo, thường người ta chỉ thấy những lời giới thiệu về sự có mặt của các tác phẩm mới in ở phương Tây, nhất là các tác phẩm được giải nọ giải kia. Khi đọc những bài ấy, tôi nhận ra một nỗi hào hứng ở nhiều người viết: với những cuốn sách mới toanh thế này, hình như về văn hóa và nói chung là về cách sống -- chúng ta đang nhịp bước cùng thế giới hiện đại bên Anh, bên Mỹ.

8 thg 12, 2017

Phạm Tiến Duật dưới mắt Nguyễn Khải 1974


Truyện ngắn sau đây nằm trong chùm bài  Nguyễn Khải  viết trên báo Nhân dân in ở Hà Nội 1974.
 Các bài khác như Tính dối trá, Chân dung một người ủng hộ lực lượng trẻ, Lối sống ở khoảng giữa... chỉ là những đoạn văn ngắn, kiểu bài mà người ta gọi là tạp văn - phiếm luận - tạp luận - tạp ghi.
  Riêng Chúng tôi chăm sóc những tài năng  giống như một truyện ngắn.

Phạm Tiến Duật 1968-1970

Đoạn đầu bài này đã đưa 
trên blog của tôi ngày 3-8-2016.
Nhưng già nửa của bài -- đưa ở phần sau - 
là các ghi chép  mới được chỉnh lý.

Ghi cuối 1969 
...Phạm Tiến Duật học với tôi từ văn III 1963-64, bây giờ lại gặp nhau trong sinh hoạt của bọn trẻ. Ngày xưa đi học là một ông tướng chúa luộm thuộm và bẩn, nhưng mà ngày nào cũng làm thơ, tháng nào cũng có một tập thơ, độ 10-12 bài gì đó. Mỗi tập có tên, có bìa, có mục lục, làm xong là ào một cái, mượn xe đạp ra tận Hà Nội gửi. Say lắm, thỉnh thoảng lại õng ẹo gọi bọn con gái: “Có nghe thơ Duật không? Duật đọc nhé.” Đọc thật uốn éo, cười, cái cười rất say mà rất bốc, cười xong còn cúi mặt xuống thú vị một mình.

5 thg 12, 2017

Nhật ký Hà Nội 11-12/1972, trước ngày Mỹ ném bom B.52.

Bài đã đưa trên blog này
ngày 5-12-2012


9/11
Trong những năm này, mỗi người thật dễ nói láo. Nhưng láo lếu nhất, vẫn là sự phát triển của thực tế. Cả những người thạo đời nhất cũng không vẽ nên nổi một cái gì điên đảo hơn thực tế.

Giới Thiệu Cuốn Sách "Lich-Sử Người Việt" Của Keith Taylor (bài Hồ Văn Hiền )

-- Bài thứ hai có liên quan tới cuốn sách Việt Nam thời dựng nước   ·         --  Theo bản đưa trên trang ...