Nhà văn Nguyễn Huy Thiệp, trong chuyến đi thăm Pháp cuối 2003,
đã chia sẻ với bạn đọc phương Tây những suy tư của ông về văn học Việt Nam,
và rộng hơn là những cảm nghĩ về đất nước và lịch sử dân tộc.
***
Câu hỏi đầu tiên là vì sao hình ảnh nông thôn
Việt Nam được thể hiện đậm nét trong nhiều trang viết của ông.
Nguyễn Huy Thiệp: Việt Nam là
một nước nông nghiệp, và cái tư tưởng nông dân, tinh thần tình cảm
nông dân ấy có mặt trên tất cả mọi lĩnh vực, chính trị, kinh tế, văn
hoá, tư tưởng.
Tôi là một nhà văn Việt nam và cũng giống như lời đề tựa trong
một truyện của tôi thì tôi có nói rằng mẹ tôi là nông dân, còn tôi
sinh ở nông thôn. Thì câu này cũng nói về số phận, về cuộc đời của
bản thân tôi nhưng mà cũng nói tới số phận và cuộc đời của nhiều
người dân Việt nam khác.
Không phải chỉ là viết văn, mà từ làm kinh tế, chính trị hay
là những lĩnh vực khác cũng thế thôi, cái tư tưởng tinh thần nông dân
đó nó thấm đậm, và thể hiện rất là rõ. Và điều đó nó ảnh hưởng
tới tính cách, tới công việc, đến cách xử thế, ứng xử trong cuộc
sống, cả ở trong nước lẫn nước ngoài, cả ở gia đình lẫn trong xã
hội.
Điều đó cũng có cái hay và có cái dở của nó. Chúng ta biết
rằng nếu cứ ôm ấp vui vẻ với cái tình cảm, tư tưởng nông dân mãi
thì rất khó có thể trở thành một cộng đồng, một dân tộc phát
triển.
Ông có nhắc tới gia đình, tới người
mẹ, thế vậy trong gia đình thì ông ảnh hưởng của ai nhiều nhất thưa
ông?
Nguyễn Huy Thiệp: Trong gia đình, không
chỉ bản thân tôi mà nhiều người Việt nam khác, ảnh hưởng của người
mẹ vẫn là lớn nhất, vì ảnh hưởng của người mẹ là cái gì đó đầu
tiên, gần gũi bao trùm, sau này ảnh hưởng của người cha và của xã
hội cũng có nhưng mà nó đến sau.
Trong các tác phẩm của ông, có thể
chia làm bốn chùm chính: những câu chuyện về lịch sử như Vàng Lửa,
Kiếm Sắc, những câu chuyện huyền thoại, cổ tích, ông quay lại với
các điển tích như Trương Chi, một loạt chuyện hiện đại như Cún, Không
Có Vua, và một mảng khác là về đồng quê. Thế tại sao ông lại quay
lại các câu chuyện lịch sử, huyền thoại? Có phải đó là do một thời
ông đã từng là giáo viên dạy sử không thưa ông?
Nguyễn Huy Thiệp: Mối quan tâm của một
nhà văn hiện đại bao giờ cũng là những đề tài hiện đại, trước mắt
và tôi cũng là một nhà văn, tôi quan tâm tới những vấn đề hiện đại,
trước mắt, những gì gần gũi nhất. Thực sự ra viết về lịch sử, về cổ
tích viết về những chuyện tưởng tượng khác cũng là đề cập đến
những vấn đề của cuộc sống hiện tại mà thôi.
Vốn là một giáo viên lịch sử thì những kiến thức lịch sử đó
cũng góp phần cho tôi thêm những vốn liếng văn hoá phong phú hơn. Đồng
thời việc học tập giảng dạy lịch sử đó cũng góp phần giúp tôi có
cách nhìn lịch sử có hệ thống hơn, và có điều kiện xem đi lật lại
vấn đề. Lịch sử là một đề tài rất thú vị.
Qua những tác phẩm của ông viết về
lịch sử thì ông có cách nhìn lật ngược lại, không giống với những
gì sách sử đã dạy, thì tại sao vậy, và ông nghĩ gì về cách viết
sử tại Việt Nam?
Nguyễn Huy Thiệp: Xem xét về những sách
lịch sử thì chúng ta cần chú ý là bao giờ nó cũng được viết có
lợi cho ai đấy. Cho nên là phải tìm hiểu rõ những sự kiện hay thậm
chí người nghiên cứu lịch sử hay người viết sử phải đặt mình trong
hoàn cảnh đấy thì mới lú đó mới có thể có cái nhìn chính xác.
Lịch sử hiện đại và cận đại của Việt nam theo tôi còn sai lầm
rất nhiều. Thực sự việc trình bày, kết luận hay xem xét vấn đề còn
thiếu sót, sai lầm, bịa đặt, xuyên tạc. Tôi nghĩ là muốn tìm hiểu
kỹ cuộc sống của nước Việt nam hiện đại, tìm ra con đường đi cho
nước Việt nam hiện đại thì cần phải xem xét lại lịch sử Việt nam
trong cả một thời kỳ cận hiện đại, ít nhất là trong vòng 100-150 năm
qua, thì chúng ta có thể thấy rằng những điều diễn ra trong vòng
100-150 năm qua đáng lẽ ra có thể đi theo những xu hướng khác, không
đến nỗi phải khổ như vậy, phải đổ máu như vậy.
Và như thế thì mới có cách nhìn đúng đến cuộc sống hiện nay
đến con đường đi của nước Việt Nam hiện đại và đến những thế hệ
Việt Nam cho tương lai.
Quay trở lại các tác phẩm về lịch
sử, ví dụ như chuyện ông viết về Nguyễn Ánh trong đó có phải nó
thể hiện một cách nhìn lịch sử khác không, như ông nói đấy, trong sử
học người Việt bao giờ cũng đứng từ quan điểm của một phía nào đó
để nhìn, thì phải chăng bây giờ cũng cần phải đứng về phía ngược
trở lại để nhìn nhận một sự kiện lịch sử nào đó thưa ông?
Nguyễn Huy Thiệp: Nguyễn Ánh chỉ là
một trong rất nhiều câu chuyện và sự kiện lịch sử tại Việt Nam mà
thôi. Trường hợp Nguyễn Ánh không phải là một trường hợp điển hình.
Thậm chí chúng ta có thể kể ra những trường hợp khác còn điển
hình, độc đáo hơn nhiều so với trường hợp Nguyễn Ánh.
Việc nhìn nhận hiện tượng lịch sử Nguyễn Ánh, thực ra chỉ là
cái cớ để cho tôi viết ra những câu chuyện của mình mà thôi. Câu
chuyện mà tôi viết về Nguyễn Ánh đó đã mười, hai mươi năm nay rồi.
Và vào lúc đó xã hội Việt nam đang cần một cách nhìn nhận
mới về tất cả những quan niệm ứng xử hay những sự kiện đã diễn ra
trong lịch sử và trong cuộc sống hiện tại, và tôi cũng muốn nhân dựa
vào nhân vật Nguyễn Ánh để đặt ra vấn đề xã hội lúc đó.
Đến bây giờ câu chuyện đó vẫn có giá trị lịch sử của nó
nhưng đến bây giờ thì chúng ta cần có cách nhìn nhận lịch sử một
cách toàn diện hơn không phải là về một hiện tượng, trường hợp
Nguyễn Ánh mà phải xem xét rất nhiều hiện tượng, sự kiện lịch sử
trong cả một thời gian dài.
Ông có nói là trong giai đoạn đó văn
học cần phải có một cách nhìn nhận mời thì trở lại thời kỳ văn
học đổi mới cũng là khi những tác phẩm truyện ngắn đầu tiên của ông
xuất hiện trên Báo Văn nghệ. Ông có thể giải thích tại sao lúc đó ông bắt đầu
viết, thưa ông, vì khi ông đã có những tác phẩm đầu tiên là đã 36
tuổi, có phải khi đó ông cần phải có một sự chuyển đổi trong văn học
và điều đó đã thôi thúc ông sáng tác?
Nguyễn Huy Thiệp: Viết văn chẳng phải
là một công việc báu bở gì, nó là một công việc rất nhọc nhằn,
gian khó. Thực sự tôi cũng khuyên mọi người nên tìm một công việc gì
nhàn hạ hơn. Tôi đã từng làm rất nhiều nghề, làm giáo viên, làm
trong những lò gốm Bát tràng, mở hàng quán .v.v.
Tôi thấy tất cả những công việc khác nó đều nhàn hạ hơn, dễ
dàng hơn. Vì sao tôi lại viết văn muộn như vậy? Vì sao tôi lại bước
vào văn học với thái độ và sự chuẩn bị công phu như vậy? Có thể
một phần là do số phận, nhưng có lẽ điều cơ bản nhất đúng là như
Nguyễn Du nói: “Những điều trông thấy mà đau đớn lòng”.
Có những sự kiện, những gặp gỡ trong cuộc đời khiến mình
không thể không viết được, và những điều đó đã thúc đẩy tôi viết và
lối viết của tôi như người ta nói là nó có sức cuốn hút như thế
đó, nhưng thực sự thì tôi chỉ muốn bạn đọc nhận ra được những tình
cảm của tôi, của người viết.
Tôi luôn biết nghề văn đòi hỏi sự trung thực và tôi vẫn coi
nghề viết văn như sự rèn luyện bản thân vậy. Nó là một sự tu dưỡng
về đạo đức, về nhân cách, .v.v tóm lại là toàn bộ thái độ sống.
Và tôi mong là người đọc dù đọc tác phẩm nay hay tác phẩm khác của
tôi đều hiểu cho cái tình cảm thực của tôi.
Có những người tin rằng ông là
người đóng góp vào việc đổi mới văn học vào giai đoạn cuối những
năm 80 thì ông có tin vào điều đó không? Và theo ông thì ông đã đóng
góp được những gì cho sự chuyển mình của văn học?
Nguyễn Huy Thiệp: Tin chứ, ít nhất ra
tôi cũng hiểu rõ những đóng góp của tôi đối với sự đổi mới trong
văn học, và thậm chí sự đổi mới trong tinh thần, trong tư tưởng tại
Việt Nam trong khoảng thời gian qua. Những tác phẩm của tôi đã gây ra
những cuộc tranh luận, những rung chuyển trong quan niệm viết văn ở
Việt Nam.
Những thế hệ đàn anh của tôi như Nguyễn Minh Châu, Nguyễn Khải,
từ khi tôi xuất hiện họ thấy rõ là họ không thể viết theo kiểu cũ
được nữa, tức là phải tìm ra một lối viết khác.
Tôi có thể tự hào là đã làm thay đổi ngôn ngữ trong văn học
Việt Nam trong cả một thời gian dài. Bắt đầu từ tôi và sau đó là
một loạt thế hệ các nhà văn trẻ tiếp theo đã có cách nhìn nhận
mới đối với cách viết văn và đối với nghệ thuật văn chương.
Ông không chỉ viết truyện ngắn mà
thời gian gần đây ông còn chuyển thể loại và gần đây còn có một
cuốn tiểu thuyết mới ra đời nữa. Cũng có người nói rằng vì ông đã
cạn nguồn viết truyện ngắn, cũng có người nói là truyện ngắn thông
thường là sự khởi đầu và khi người ta trưởng thành hơn trong nghề
thì có thể chuyển sang các thể loại khác như tiểu thuyết. Vậy ông
có thể cho biết lý do tại sao không có mấy truyện ngắn nữa mà
chuyển sang các thể loại khác, thưa ông?
Nguyễn Huy Thiệp: Trong văn học có nhiều
thể loại khác nhau, thơ, truyện ngắn, kịch, tiểu thuyết, tiểu luận,
phê bình văn học. Trong sự nghiệp sáng tác của một nhà văn, có nhà
văn chuyên về một thể loại này, có nhà văn viết nhiều thể loại.
Điều đó phụ thuộc nhiều yếu tố, vào kiến thức của người viết, vào
khả năng, hay ý thức viết văn của từng người viết.
Tôi coi nghề viết văn là một công việc gian khó, không phải là
dễ, phải bắt đầu như một học trò. Tôi viết truyện ngắn và đã có
những thành công trong một số truyện ngắn của mình. Và trong một bài
viết gần đây, tôi cũng có nói rằng là tôi vẫn viết truyện ngắn như
một tác phẩm cổ điển, không phải mang tính thời sự trước mắt mà
người ta có thể đọc đi đọc lại.
Một mặt khác tôi vẫn coi nó như bài tập trong văn chương mà thôi
rồi dần dần chuyển sang các thể loại khác. Tôi viết kịch, tiểu
luận, và cả tiểu thuyết, một phần nó tùy thuộc vào nội tâm của tôi
và những vấn đề mà tôi đặt ra nữa. Theo tôi ở xã hội Việt Nam để
có thể phát triển một nền văn học toàn diện thì đòi hỏi tất cả
các nhà văn đều phải rất cố gắng, không chỉ trong một thể loại mà
tất cả mọi thể loại. Nhìn chung các thể loại văn học Việt nam đều
có vấn đề, không chỉ truyện ngắn, mà cả tiểu luận, phê bình văn học
cũng vậy.
Tôi là một người sáng tác, tôi muốn làm mới thêm, tôi cố gắng
hết sức lực của mình và làm theo cách của tôi. Chỉ đáng buồn là
cách nhìn nhận, hay là cách tiếp thu những sáng tạo của các nhà văn
Việt Nam nhiều khi vẫn còn có những hạn chế, giống như một người đã
quen ăn một món ăn nhất định rồi, khi ăn một món lạ khác thì người
ta có thể kỳ thị, dè dặt, ngờ vực,.v.v. mà không biết được cái
lòng của người đầu bếp nấu ra các món ăn đó mà cứ bị quán tính,
bị lối thưởng thức cũ khiến người ta e ngại.
Thậm chí ngay những sáng tác mới, tiểu thuyết mới hay những
bài tiểu luận, phê bình văn học của tôi người ta cũng tiếp đón khá
dè dặt, thậm chí có nhiều cái tôi cũng đã xuất bản được tại Việt
Nam đâu. Tuy nhiên tôi không sợ vì tôi biết những điều đó cũng là lẽ
thường tình thôi nhất là ở Việt Nam vốn là một nước nông dân, tình
cảm nông dân, tư tưởng nông dân, họ chỉ quanh quẩn trong lối tư duy hạn
hẹp của mình thôi, vẫn còn nhiều cái ấu trĩ.
Chỉ khi đi ra khỏi làng quê của mình, thì mới thấy ngoài còn
có trời, và mới mở rộng tầm lòng mình, có thể thu nhận và tiếp
nhận nhiều thứ. Và như thế nó phụ thuộc rất nhiều người, rất nhiều
yếu tố. Tôi vẫn tin rằng tôi là một nhà văn lương thiện, như một
người đầu bếp tử tế, cố nấu ra những món ăn ngon, còn việc thưởng
thức còn phụ thuộc vào kinh nghiệm, văn hóa của người ăn nữa.
Ông có viết một số tác phẩm kịch
và theo một số người đã đọc thì họ nói là hay, nhưng tại sao kịch
của ông lại chưa được dựng tại Việt Nam. Tại sao vậy?
Nguyễn Huy Thiệp: Như tôi đã nói thì văn
học nghệ thuật ở Việt Nam còn rất nhiều vấn đề phải xem xét lại.
Chúng ta đã quen lối thưởng thức, lối sáng tác, lối suy nghĩ một
chiều, thay đổi nó thì phải phụ thuộc rất nhiều yếu tố khác nhau
và cần rất nhiều thời gian.
Những tác phẩm kịch của tôi nó khác hẳn với những vở kịch
trước đó tại Việt Nam ít nhất trong vòng ba mươi năm qua. Một phần là
vì chúng ta biết là văn học Việt Nam có những đặc điểm riêng do nền
chính trị tại Việt Nam là nền chính trị một Đảng, rồi lịch sử
Việt Nam trong cả thời gian dài phải đối mặt với chiến tranh, với
nhiều gian khó.
Cuộc sống hòa bình mới chỉ bắt đầu gần đây thôi, tức là cuộc
sống bình thường mới chỉ bắt đầu từ khoảng năm 1990 thôi, hơn mười
năm qua mới có cuộc sống tương đối ổn định. Bây giờ chúng ta mới đang
tập cả mà, tập làm ngoại giao, tập làm văn học, tập làm kinh tế,
làm nghệ thuật, .v.v. Tất cả những thứ đó phải dần dần nhưng tôi
mong rằng làm sao những việc tập tành đó phải nhanh hơn, nó sẽ tốt
cho những người sáng tạo và cả cho những người thưởng thức nữa.
---------------
https://www.bbc.com/vietnamese/entertainment/story/2003/11/031103_nguyenhuythiep
x